Gái FA thả thính bằng bài thơ Chửi mất gà (cảm hứng sau khi đọc bài thơ đoạt giải của báo Văn Nghệ)



Một yểu điệu thục nữ xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê, nhưng nhiều lần thả cả thính lẫn bả mà vẫn không ăn thua. Tết năm nào người ta cũng "chúc nhanh lấy chồng" khiến nàng lấy làm bồn chồn. Một hôm, soi gương thấy mình giống yểu điệu thục mạng hơn là thục nữ, nàng hiểu ra vấn đề bèn nghĩ ra một mẹo. Chiều hôm ấy, nàng ra cổng làng, vừa nhặt lá vàng rơi vừa ngâm thơ rất to:

Những lần gà nhà tôi bị mất
Mẹ tôi chửi:
– Cái đứa trộm gà ơi
Ta cầu mong cho ngươi
Nuôi được gà đầy đàn
Lứa này tiếp lứa khác
Có nhiều gà nhất bản
Có nhiều gà nhất mường!

Những lần lợn con nhà tôi bị mất
Mẹ tôi chửi:
– Đứa nào trộm lợn nhà tôi
Thì hãy có nhiều lợn
Đàn tiếp đàn núc ních
Lứa tiếp lứa không ngừng
Bán được nhiều tiền nhé!

Từ thuở bé đến giờ
Hễ nhà mình mất gà mất lợn
Tôi đều nghe thấy mẹ tôi chửi như thế
Cầu mong cho kẻ trộm kia khá giả
Không bao giờ đến nhà tôi ăn trộm nữa

Tôi là đứa con gái dưới mức bình thường
Nhan sắc không bằng đám bạn
Khéo léo không bằng người ta
Thế mà có hẳn bốn nhà
Muốn được tôi làm con dâu của họ.


Nàng vừa ngâm xong thì trông chừng thấy một văn nhân, lỏng buông tay khấu bước lần cười tươi, nhưng vừa mới tỏ mặt người, thì đâu nghe giọng... mẹ nàng chửi mất gà. Rằng:

Tao mất một con gà vàng khoang cổ
Tao mất một con gà nổ lang bông
Bây về bây nấu nồi đồng
Bây nấu nồi đất,
Bây ăn lật đật,
Bây ăn bằng mo,
Bây ăn cho no,
Bây nghe tao chửiii...
Tam canh mồ nội,
Xóm hội xóm phường,
Lư hương bát nước,
Xóm trước xóm sau,
Xóm băn xóm ngái,
Bọn bây xúm lại,
Ăn hại gà tao
Bây ăn làm sao,
Nói ra nghe thử...


Thành ra, chàng kia chưa kịp hỏi chào, mà nàng vội té ngay vào bụi tre.

Jap Tiên Sinh, 4/2021




Cùng chủ đề trên Ig Wiki