Khi trai bản yêu cô giáo trẻ



Nhớ lần đầu tiên cô giáo lên miền sơn cước ấy dạy học. Đón cô là một anh chàng miền núi có đôi mắt sáng như mắt chim đại bàng. Sau khi hướng dẫn cô nơi ăn ở, chỉ cho cô lớp học. Anh mời cô về nhà mình ăn cơm. Đến chiều, cô bảo anh để cô tự đi về một mình thì anh nói:
- Đâu có được, tao phải dẫn mày đi hết cái vườn này.
Biết rằng vườn của người dân nơi đây phải rộng bằng một xã dưới xuôi, cô giáo ái ngại:
- Đâu cần phải thế!
- Cần mà, nếu để mày đi một mình, lỡ mày... hái trộm hoa quả trong vườn nhà tao thì sao?
- ?!!
*
Chuyện ấy sau này vẫn được cô nhắc lại để trêu anh khi hai người đã... yêu nhau. Và anh vẫn phải đỏ mặt phân bua mãi, rằng khi trước có mấy người lên đây buôn muối, lúc đi về vặt rất nhiều trái cây trong vườn.
Vừa rồi, cô về quê ăn tết. Anh cũng tiễn cô đi gần hết khu vườn ấy. Sau khi đã “vẫy tay vẫy tay chào nhau”, thấy anh vẫn đứng nhìn theo mình, cô cười:
- Anh sợ em hái trộm trái cây à?
- Không mà. Em về mấy ngày, anh nhớ lắm, nên anh phải đứng đây nhìn. Đến khi nào em bằng con chó thì anh mới về!
Giời ạ! Dù đã ở đây gần một năm, nhưng cô vẫn chưa quen cách ví von của anh khi muốn nói “thấy em đã đi một đoạn xa”, như thế này!

Phụ trách: Tư Cười



Xem thêm